NHẪN NẠI LÀ MỘT CHIẾN LƯỢC, KHÔNG PHẢI LÀ SỰ SỢ HÃI


Trong cuộc sống: có rất nhiều việc cần phải nhẫn nại; có rất nhiều câu nói phải kiềm chế, có những lúc phẫn nộ nhưng phải tự mình chế ngự; cũng có lúc phải kìm nén tình cảm của bản thân. Khi bạn không cam tâm trở thành nô bộc của vận mệnh, nhưng lại không nắm được yết hầu của nó, nhẫn nại chính là sự tu luyện khó nhất, nhưng cũng hữu hiệu nhất.

Tiểu Vương là một chàng trai trẻ tuổi vô cùng khí khái, cậu ta vừa tốt nghiệp một trường học nghề ở Thượng Hải, sau đó ứng tuyển vào công tác trong một dàn khoan dầu trên biển. Chú Hoàng, tổ trưởng phụ trách là cấp trên trực tiếp của cậu ta.

Một ngày nọ khi đang làm việc trên biển, chú Hoàng giao cho Tiểu Vương một nhiệm vụ rất gian nan: yêu cầu cậu ta mang theo một cái hộp đã được bọc kĩ, trong một khoảng thời gian nhất định phải leo lên được đỉnh dàn khoan cao vài chục mét, giao cái hộp đó cho giám đốc La.

Tiểu Vương vốn rất cường tráng, cậu lập tức đeo cái hộp kia lên vai rồi rảo bước leo lên những cầu thang nhỏ hẹp, quanh co để lên tới đỉnh dàn khoan. Khi cậu ta thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại đặt chân lên đỉnh, giao cái hộp cho giám đốc La, giám đốc La chỉ lẳng lặng kí tên lên trên hộp, rồi lại bảo Tiểu Vương mau leo xuống đưa cái hộp cho chú Hoàng. Thế là Tiểu Vương lại leo xuống dãy cầu thang quanh co, nhỏ hẹp, giao cái hộp cho chú Hoàng, nhưng chú Hoàng cũng lại kí tên trên chiếc hộp đó, rồi bảo cậu ta leo lên giao cho giám đốc La.

Tiểu Vương hết chịu nổi, cậu ta nhìn chú Hoàng, thắc mắc: “Chú Hoàng, tại sao không kí luôn tên trước khi bảo cháu giao hộp cho giám đốc La? Như vậy chẳng phải sẽ đỡ mất công chạy một chuyến hay sao?”

Chú Hoàng chẳng buồn nhìn Tiểu Vương, chỉ đáp: “Bảo đi thì cậu cứ đi, nhanh lên, chớ có làm lỡ việc!”

Tiểu Vương dù cảm thấy bực, nhưng sau một hồi do dự, cậu ta đành quay trở lại cầu thang. Lần thứ hai leo lên đỉnh giàn, cậu ta đã thấm mệt, mồ hôi vã ra như suối, đôi chân bắt đầu run rẩy.

Cũng giống như lần trước, giám đốc La lại kí lên chiếc hộp, rồi lại bắt mang hộp xuống. Lần này Tiểu Vương không chịu nổi nữa: “Giám đốc La, tại sao vẫn phải giao hộp xuống ạ? Chẳng phải chú Hoàng cũng đã kí tên rồi hay sao? Nhân đây cũng xin được nhắc rằng: giám đốc đã kí hai lần rồi!” Thái độ của giám đốc La và chú Hoàng cũng giống nhau, chẳng buồn nhìn Tiểu Vương lấy một cái, lạnh lùng nói: “Bảo đi thì cậu cứ đi, nhanh lên, chớ có làm lỡ việc!”

Tiểu Vương lau mồ hôi trên mặt, quay người lếch thếch bước xuống cầu thang, giao lại cái hộp. Lần này kí xong, chú Hoàng lại bắt cậu ta giao cho giám đốc La.

Tiểu Vương thật sự ức chế, cậu ta thấy mình chẳng khác nào một món đồ, bị cấp trên đá qua đá lại, hành hạ như một con khỉ. Nhưng làm gì còn cách nào? Ai bảo mình chỉ là một công nhân quen cơ chứ? Cậu ta cố gắng kiềm chế, lau mồ hôi trên mặt, ngẩng đầu nhìn lên dãy cầu thang đã leo lên leo xuống tới mấy lần, nhấc cái hộp lên vai, bắt đầu uể oải leo lên.

Khi lên đến đỉnh giàn, cả người cậu ta mồ hôi nhễ nhại chảy thành dòng mướt mải từ trên gò má xuống. Đây đã là lần thứ ba giao hộp cho giám đốc La, lúc này giám đốc La nhìn cậu ta rồi chậm rãi nói: “Chàng trai trẻ, cũng khá phết nhỉ, mau mở hộp ra đi.”

Tiểu Vương vội vàng xé toạc giấy bọc, mở chiếc hộp ra, bèn phát hiện bên trong chỉ có hai chiếc hũ thủy tinh: một hũ là cà phê, hũ còn lại là đường pha cà phê. Cuối cùng cậu ta không nén nổi cơn giận, đưa ánh mắt uất ức về phía giám đốc La, trong lòng thầm chửi: “Quá đáng, chỉ vì chút cà phê này mà bắt tôi leo lên leo xuống mấy lần, lại còn kí tên nữa chứ, thật không thể chịu nổi!”

Giám đốc La dường như chẳng có tâm trạng dò xét thái độ của Tiểu Vương, ông nói một cách hờ hững: “Pha cà phê cho tôi đi, đừng quên thêm đường vào, như vậy mới thơm!”

Lúc này, Tiểu Vương không chịu nổi nữa, ném thẳng chiếc hộp xuống đất, gằn giọng nói: “Tôi không làm nữa!” Dứt lời, cậu ta nhìn chiếc hộp lênh láng dưới sàn, cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm ít nhiều, cơn giận như được phát tiết ra.

Giám đốc La thấy vậy, bèn chậm rãi đứng dậy nhìn vào mắt cậu ta, nói: “Cậu có thể đi. Nhưng niệm tình cậu đã leo lên đây tới ba lần, tôi có thể nói cho cậu biết rằng, lúc nãy bảo cậu làm việc này là vì có thuật ngữ chuyên môn gọi là “huấn luyện chịu đựng cực hạn”. Chúng ta tác nghiệp giữa biển khơi, bất cứ lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm, yêu cầu mọi nhân viên đều phải có sức chịu đựng phi thường trước những thử thách, nguy hiểm, như vậy mới có thể hoàn thành các nhiệm vụ tác nghiệp trên biển. Thật đáng tiếc, cả ba lần cậu đã hoàn thành, chỉ thiếu một chút ở lúc cuối, thành ra không được uống cà phê ngon do chính mình pha. Bây giờ cậu có thể đi rồi.”

Nghe xong lời của giám đốc La, Tiểu Vương vô cùng sửng sốt, xem ra cậu ta lại phải chuẩn bị hồ sơ để đi xin việc rồi. Đây quả là một bài học đắt giá về thực tiễn cuộc sống sau khi rời khỏi ghế nhà trường và chính thức bước chân vào xã hội.

Nhẫn nại đồng nghĩa với đau khổ, bởi lẽ nhẫn nại sẽ áp chế tâm tính. Thế nhưng, thành công thường chỉ xuất hiện sau khi bạn chịu đựng được những nỗi đau mà người thường không thể chịu đựng. Tuyệt đối đừng từ bỏ khi chỉ còn chút xíu nữa thôi. Rất nhiều khi để nhẫn nại thì sẽ phải đau khổ, nhưng kết quả của nó sẽ là mật ngọt.

Tôi đã từng xem một thí nghiệm: vỏ chanh sau khi ngâm chiết đầy đủ, vị đắng của nó sẽ thẩm thấu vào nước trà, đó là một hương vị thơm mát, ngọt lành. Nhưng nếu chiết xuất toàn bộ hương chanh ra trong vòng ba phút thì sẽ khiến trà pha có vị nồng đắng, chất lượng trà bị ảnh hưởng rõ rệt. Cuộc sống cũng vậy, tình yêu cũng thế, chỉ cần có đủ lòng bao dung và sự nhẫn nại, tất thảy sẽ biến thành một hình hài khác.

Charles là người dẫn chương trình của một đài truyền hình, không những ngoại hình ưa nhìn, năng lực xuất sắc mà còn chăm chỉ. Charles ban ngày phụ trách phỏng vấn chuyên mục tài chính kinh doanh, 7 giờ 30 phút tối lại phụ trách mục tin tức trong khung giờ vàng. Trong mắt của những người khác, sự nghiệp của Charles quả thực đang lên như diều gặp gió, thăng chức chỉ là chuyện sớm muộn. Nhưng trên thực tế, Charles lại có những nỗi phiền muộn riêng. Do ứng xử chưa được khéo léo nên đắc tội với trưởng ban tin tức, lúc nào cũng bị cấp trên gây khó dễ.

Trong một lần họp, trưởng ban tin tức quyết định không để Charles dẫn mục tin tức của khung giờ vàng nữa, thay vào đó phụ trách mục tin tức trực tiếp lúc 11 giờ đêm. Những người có mặt ai nấy đều kinh ngạc, Charles lại càng không tin vào tai mình. Biết trưởng ban đang “lấy việc công để trả thù riêng”, anh ta rất phẫn nộ, nhưng lại không muốn gây thêm mâu thuẫn hơn nữa, đành giữ điềm tĩnh, vui vẻ đón nhận phân công.

Mặc dù bị đối xử bất công nhưng Charles vẫn không hề oán than, ngược lại càng thêm nỗ lực, vừa tan làm là lại đi học bổ túc để chuẩn bị cho việc dẫn chương trình lúc nửa đêm, đã rất lâu rồi anh không được nghỉ ngơi đầy đủ. Cho dù chương trình phát sóng lúc nửa đêm, lượng người xem rất ít, Charles cũng không hề chủ quan, lơ là, bản thảo dẫn tin nào cũng chuẩn bị hết sức nghiêm túc.

Rất nhanh sau đó, sự nỗ lực của Charles đã được hồi đáp. Khán giả không ngớt lời khen ngợi chương trình này, lượng người xem cũng tăng lên không ít. Giám đốc đài truyền hình sau khi biết được việc này, bèn phê bình trưởng ban tin tức, hạ lệnh để Charles quay trở lại mục tin tức trong khung giờ vàng. Với thành tích xuất sắc trong công việc, Charles đã được bầu là “Người dẫn chương trình truyền hình được yêu thích nhất toàn quốc”.

Thấy sự nghiệp của Charles ngày càng thăng tiến, trưởng ban tin tức lại càng thêm gai mắt, rất muốn tìm cơ hội dạy cho Charles một bài học. Một ngày nọ, trưởng ban tin tức cố tình tuyên bố trước mặt mọi người rằng: “Charles xuất thân từ lĩnh vực kinh tế tài chính, để anh ta phỏng vấn trong mục tin tức kinh tế sẽ dễ có cái nhìn thiên lệch, tốt nhất sau này vẫn nên để anh ta dẫn mục tin khác.”

Lúc này chuyên mục tài chính kinh tế do Charles phụ trách ít nhiều đã có tiếng tăm, trưởng ban tin tức làm vậy rõ ràng là cố tình gây sự. Charles cố kiềm chế lửa giận, không muốn để mọi chuyện đi quá xa, nếu phản ứng lại, chẳng phải anh sẽ trúng quỷ kế của trưởng ban, rơi vào cái bẫy lớn hơn hay sao? Thế là chấp thuận sự sắp xếp của ông ta.

Một ngày nọ, lãnh đạo cấp cao gọi điện cho trưởng ban tin tức, nói: “Bộ trưởng Bộ Tài chính ngày kia sẽ đến đây tham gia buổi tiệc, anh sắp xếp cho Charles đến tham dự nhé."

Trưởng ban tin tức giải thích: “Charles hiện giờ không phụ trách mục tài chính nữa, hay là đổi người khác được không?”

“Không được! Charles là chuyên gia, bắt buộc phải đến tham dự.” Cấp trên đã ra lệnh như vậy, trưởng ban tin tức đành phải tuân theo. Từ đó về sau, mỗi lần có nhân vật quan trọng trong giới tài chính đến đài truyền hình, Charles đều được phụ trách tham gia, nhân tiện tiến hành phỏng vấn.

Thời gian dần trôi, khán giả đã giúp Charles định vị tên tuổi của mình, ai cũng cho rằng anh mới là người dẫn chương trình tài năng bậc nhất trong lĩnh vực tài chính. Những người được phỏng vấn đều rất vinh hạnh khi được anh phỏng vấn, còn những người chưa được phỏng vấn đều nhất mực chỉ định Charles phỏng vấn. Sau đó, lãnh đạo cấp cao trực tiếp hạ lệnh: “Tất cả những công việc có liên quan đến tài chính đều phải giao cho Charles xử lí, những người khác không được tham gia.”

Dù không muốn nhưng trưởng ban tin tức đành phải “mời” Charles quay về vị trí dẫn chương trình chuyên mục tài chính.

Trong tiếng Hán, chữ “nhẫn” phía trên có một mũi “dao” đâm xuống chữ “tâm”, hàm ý rằng chỉ khi nhẫn nhịn được những điều mà người khác không thể nhẫn nhịn, chúng ta mới có thể đạt được những điều mà người khác không thể đạt được.

Chính vì hiểu được chữ “nhẫn” nên Charles mới ngày càng thăng tiến. Nhẫn không phải là từ bỏ, không phải là cúi đầu, mà là tìm kiếm cơ hội để chạy càng xa, bay càng cao.

Đương nhiên, nhẫn nại là một chiến lược đối nhân xử thế, không phải là sợ hãi, không phải là hoàn toàn lùi bước một cách bị động, mà là nhẫn nại một cách có ý thức, có mục tiêu. Cho dù là ai, trong cuộc đời đều sẽ có lúc rơi vào cảnh khó khăn không thể tránh khỏi, nếu như lúc đó không thể thay đổi được cục diện “chiếu dưới” của mình, vậy thì tốt nhất hãy lựa chọn nhẫn nại chờ đợi thời cơ mới.

Post a Comment

Previous Post Next Post