MỖI NGƯỜI TRƯỞNG THÀNH ĐỀU CÓ MỘT KHOẢNG THỜI GIAN VÔ CÙNG KHÓ KHĂN


Trong cuộc sống, rất nhiều người khó tránh khỏi cảm giác thất bại và không thích ứng được với hoàn cảnh. Thường ngày, tôi hay nghe thấy những lời oán than như “Tâm trạng khi đi làm nặng nề chẳng khác gì đi thăm mộ”, “Nếu cha mình là Mã Vân thì tốt biết mấy”,v.v... Đặc biệt là các bạn trẻ hiện đang làm việc ở những đô thị loại một, về cơ bản ngày nào cũng tỉnh dậy lúc 6 giờ sáng, 7-8 giờ tối mới về nhà, ăn cơm xong nghỉ ngơi một lát đã hơn 10 giờ. Chờ mãi mới đến cuối tuần, mong ước duy nhất chỉ là vùi trong chăn ấm, ngủ nướng thỏa thích.

Bận đến nỗi không được sống một cách thực thụ, chỉ là sinh tồn mà thôi. Rất nhiều người bất giác tự hỏi rằng: Mình vất vả như vậy, liệu có đáng không? Tại sao những người khác đều có thể sống một cách thoải mái? Liệu mình có nên đổi sang một công việc khác nhẹ nhàng hơn chăng?

Tiểu Lượng tốt nghiệp năm 2006, chỉ là một học sinh lớp bổ túc thông thường. Khi đó chẳng có chuyên môn sở Vương gì cả, cũng giống như rất nhiều người, cậu đành Phải làm nghề tiếp thị sản phẩm. Lúc mới đầu không có mục tiêu, làm vài năm vẫn chẳng tiến bộ là bao. Khi công ty chuẩn bị đuổi việc cậu vì hiệu suất công việc kém, cậu đã tốt nghiệp được hơn 5 năm nhưng mới chỉ tiết kiệm được vài ngàn nhân dân tệ. Sau này do cuộc sống đưa đẩy, Tiểu Lượng vẫn phải nhận làm những công việc tương tự như nghề tiếp thị. Khi đó cậu có hai lựa chọn: một là làm tiếp thị thuốc với mức lương cứng 800 tệ, phải thường xuyên đi công tác trên thành phố; hai là làm tiếp thị trong ngành tiêu dùng nhanh, mức lương cứng 2.000 tệ, được thêm hoa hồng. Thật đáng ngạc nhiên khi cậu lại quyết định chọn công việc đầu tiên.

Tôi cũng vô cùng thắc mắc tại sao Tiểu Lượng lại lựa chọn như vậy, cậu ta nói với tôi rằng cậu ta đã thức cả đêm để suy nghĩ mới đưa ra quyết định. Sở dĩ Tiểu Lượng chọn công việc mức lương 800 tệ là vì so với ngành tiêu dùng nhanh tương đối truyền thống, cậu ta coi trọng ngành y dược hơn, cho dù thời kì đầu chắc chắn sẽ vất vả một chút, cho dù phải thường xuyên đi công tác, nhưng những điều đó có thể chấp nhận được. Kì thực, Tiểu Lượng đã hiểu được đạo lí “Cứ cho đi rồi sẽ nhận lại”.

Sau này, chính vì chẳng có chỗ để nương tựa ở nơi đó khách quê người, buộc phải bớt thời gian giải trí và an nhàn thường ngày, nên cậu có thể toàn tâm toàn ý dùng phần lớn thời gian của mình để theo đuổi nghề tiếp thị. Nửa năm sau, với nỗ lực bản thân, cậu ta ứng tuyển vào một công ty dược nước ngoài nổi tiếng. Tiếp tục trải qua 5 năm phấn đấu, giờ đây Tiểu Lượng đã trở thành tổng giám đốc tiếp thị với mức lương hàng năm lên đến 300.000 nhân dân tệ.

Khi cậu ta nhắc đến những chuyện này, cảm xúc tự hào đong đầy, khó có thể diễn tả thành lời. Nhưng hơn hết, cậu ta hiểu được rằng, lần lựa chọn công việc năm xưa chẳng khác gì một ván cược. Quá trình làm việc mới thực sự thể hiện rõ giá trị của quyết định. Trong quãng thời gian làm nghề, đã biết bao lần cậu ta có ý định từ bỏ, nhưng thật may là vẫn giữ được sự kiên trì để theo đuổi đến cùng! Tiểu Lượng nói, bất luận thế nào cũng phải cảm ơn quãng thời gian khó khăn năm xưa. Mặc dù giờ đây chức vị và thu nhập đều đã cao, nhưng cậu ta vẫn rất nhớ những năm tháng rèn giũa đó, nếu không giờ đây có lẽ cậu ta vẫn chỉ là một nhân viên tiếp thị quèn mà thôi!

Trên con đường đi tới sự trưởng thành, mỗi người trẻ ai cũng phải trải qua những tháng ngày vất vả và gian nan. Quãng thời gian ấy có thể là một năm, cũng có thể là ba năm, năm năm. Xét cho cùng, nếu không muốn vất vả một đời, thì phải chịu vất vả một thời.

Xin đừng ngưỡng mộ khi người khác được hưởng lương cao lộc hậu, đi làm có xe đưa đón. Với những người đi làm công ăn lương, không có nền tảng gia đình giàu có, vài năm đầu sau khi tốt nghiệp, có mấy ai không phải trải qua những ngày tháng khổ ải, sống đời nhà trọ? Có mấy ai chưa từng phải làm thêm giờ, thức trắng mấy đêm liền? Có mấy ai chưa từng vì nơi ở cách công ty quá xa, nên 5 giờ sáng đã phải dậy sớm? Có mấy ai chưa từng trong ngày hè nóng như thiêu đốt, khát khô cả cổ mà chẳng dám mua một chai nước? Những điều mà các bạn trải qua thì rất nhiều người cũng từng trải qua, thậm chí họ phải trải qua một cách trường kì và vất vả hơn các bạn, chút khổ sở khi phải đi công tác có đáng là gì?

Nữ thi sĩ người Ba Lan - Wisława Szymborska(6) từng giãi bày trong một áng thơ: “Bốn giờ sáng nào có ai cảm thấy thanh thản.” Đúng vậy, có bao nhiêu bạn đã từng ra khỏi giường lúc bốn giờ sáng để học tập hay rèn luyện thể chất?
 
(6) Wislawa Szymborska (1923 - 2012) là nhà thơ người Ba Lan đoạt Giải Nobel Văn học năm 1996.

Một phóng viên nọ từng hỏi cầu thủ bóng rổ Kobe Bryant rằng: “Tại sao anh thành công đến vậy?” Kobe trả lời: “Chị có biết Los Angeles lúc bốn giờ sáng trông như thế nào không?” Anh tiếp tục nói: “Bầu trời đầy sao, những ánh đèn đêm cô quạnh, rất ít người đi lại trên phố. Rốt cuộc Los Angeles trông như thế nào, tôi cũng không rõ nữa. Nhưng điều đó đâu quan trọng, phải không nào? Bốn giờ sáng, khi Los Angeles vẫn chìm trong đêm tối, tôi đã bước đi trên những con phố tăm tối của nó...”

Với tư cách là một vận động viên bóng rổ nổi tiếng Kobe Bryant đã tỉnh dậy vào bốn giờ sáng mỗi ngày, kiên trì tập luyện thể chất và kĩ năng ném rổ. Có lẽ màn đen tăm tối của Los Angeles lúc bốn giờ sáng sẽ mãi không thay đổi, nhưng Kobe thì ngày càng nhận được sự chú ý của mọi người.

Trong quãng thời gian tăm tối đó, họ đã nỗ lực tạo nên "ánh sáng” thuộc về chính mình, làm cho bản thân tỏa ra ngọn lửa bùng cháy và cuối cùng là tỏa sáng rực rỡ trong màn đêm.

Những tháng ngày đẹp đẽ nhất mà các nhân vật thành công thường nhắc đến, kì thực đều là những ngày tháng khổ sở nhất của họ. Bởi những ngày tháng khốn khó đó thực sự đã trở thành nền móng cho thành công trong tương lai.

Trong cuộc sống, mỗi cá nhân mạnh mẽ đều đã từng có những lúc không được ai giúp đỡ, chẳng được ai hỗ trợ, chẳng được ai hỏi han động viên, do đó họ mới càng quyết tâm nằm gai nếm mật, để cuối cùng được trải nghiệm một thế giới mới.

Post a Comment

Previous Post Next Post