ĐỪNG PHỤ BẠC QUÃNG THỜI GIAN ĐẸP NHẤT CUỘC ĐỜI BẠN



ĐỪNG PHỤ BẠC QUÃNG THỜI GIAN ĐẸP NHẤT CUỘC ĐỜI BẠN

Trong bộ phim Ăn, cầu nguyện và yêu có một câu nói kinh điền: “Duy chỉ có món ngon và tình yêu là không thể phụ bạc được.” Kì thực, chúng ta cũng không thể phụ bạc tuổi xuân của chính mình. Có một câu nói thú vị rằng: “Ai chưa từng đam mê cuồng nhiệt, người đó lãng phí tuổi xanh” Khi đang trong tuổi thanh xuân, độ tuổi đẹp nhất của đời người, chúng ta cần tóm chặt lấy từng giây tùng khắc, làm những điều mình muốn làm, làm những việc mình có thể làm. Để nhiều năm sau nhớ về tuổi xuân của mình, chúng ta không phải hoài tiếc mà nói rằng “Nếu năm đó...”

Thanh xuân trải đầy những niềm đau, trai đầy những vấp váp, nhưng đó cũng là quãng đời tươi vui nhất, rực rỡ nhất. Có thể nếm trai trọn vẹn những điều ấy, nghĩa là chúng ta đã không phụ bạc khoảng thời gian đẹp đẽ này.

Họa sĩ truyện tranh Chu Đức Dung năm 25 tuổi đã rất nổi tiếng ở Đài Loan, ông sáng tác hàng loạt tác phẩm có giá trị thẩm mĩ cao như Pháo nổ đôi, Cô lang, được giới trẻ và giới mộ điệu hết sức yêu thích, có một số tác phẩm còn được chuyển thể thành phim truyền hình. Rất ít người biết được rằng khi còn nhỏ, việc học tập của Chu Đức Dung rất kém, thường xuyên bị giáo viên phê bình rằng đầu óc chậm chạp Vì thế ông bất đắc dĩ phải chuyển trường.

Chu Đức Dung gặp rất nhiều khó khăn khi học những môn liên quan đến văn tự, những người khác học một tiếng đồng hồ là xong ông học cả ngày chưa chắc đã hiểu. Khi thi lên trung học, không có trường nào đồng ý nhận ông. Cuối cùng mất rất nhiều công sức, ông mới có thể chuyển cấp.

Lúc đầu, Chu Đức Dung cũng nghĩ rằng mình rất ngốc nghếch, nhưng về sau ông kinh ngạc khi nhận ra bản thân không hề ngốc nghếch, chỉ là không thích học những thứ liên quan đến văn tự. Bù lại ông lại rất nhạy cảm với hình họa, những bức hình người khác xem hồi lâu mới hiểu, Chu Đức Dung chỉ cần nhìn qua liền hiểu được mối quan hệ giữa các hình bên trong.

Sau khi tìm ra sự “độc đáo của bản thân, Chu Đức Dung bắt đầu vẽ truyện tranh một cách có ý thức. Ông phát hiện ra rằng, chỉ khi vẽ ông mới trở nên bình thường, hoàn toàn giống với những người khác. Nhắc đến quãng thanh xuân của mình, Chu Đức Dung nói: “Con đường học hành của tôi vô cùng gian nan, thậm chí tôi từng cảm thấy mình là một kẻ ngốc, có lúc rơi vào trầm cảm. Chỉ khi cầm bút vẽ, tôi mới cảm nhận được niềm vui... Tôi khó có thể dung hòa với thế giới bên ngoài, cách duy nhất chính là trở về thế giới của chính mình. Trong thế giới ấy có niềm vui của tôi. Khi bị thầy cô mắng mỏ, tôi chỉ nuốt nước mắt vào trong không biết nói gì. Trở về nhà tôi sẽ vẽ, liền cảm thấy khuây khỏa hơn nhiều.”

Tuổi thanh xuân của ông có nghi hoặc, có phủ định, có kiên trì, có mơ ước. Nhớ về quá khứ, Chu Đức Dung cảm khái: "Nếu cha mẹ tôi cũng ép tôi học văn tự giống như các thầy cô, có lẽ tôi đã không thể theo nghiệp và truyện tranh và bây giờ chắc hẳn các bạn sẽ bắt gặp tôi trong những khu ổ chuột. May mắn là họ đã phát hiện ra khả năng thiên bẩm của tôi, bắt đầu bồi dưỡng tôi từ nhỏ, vì thế tôi mới có được thành công như bây giờ. Thông qua quá trình vẽ tranh, tôi phát hiện ra mình không phải là hạt đậu không bao giờ này mầm, chỉ là chưa vươn ra ánh sáng mà thôi. Tôi tin rằng con người giống như tự nhiên, đều nhờ khả năng thiên bẩm của riêng mình để sinh tồn, như con hổ có hàm răng sắc nhọn, như con thỏ có thể chạy rất nhanh... Con người cũng vậy, nhưng rất nhiều người trong quá trình trưởng thành lại lãng quên tài năng thiên bẩm của chính mình, bị thúc ép nhồi nhét vào một cái khuôn mà mình không mong muốn bất đắc chỉ sống một cuộc đời tầm thường.”

Có lẽ mỗi chúng ta đều nhìn thấy chính mình trong câu chuyện của Chu Đức Dung. Nhìn thấy những va vấp những loanh quanh trong suốt tháng năm thanh xuân của minh. Chỉ là có những người hoàn toàn biến mất trong “chiến dịch thanh xuân” này, cũng có những người không phụ bạc những tổn thương mà tuổi thanh xuân mang lại băng minh vuợt lên.

Một ngày hè nọ, một người trẻ tuổi đặt chân đến Paris để tìm kiếm giấc mơ của mình, anh ta dạo bộ trên đại lộ Champs-Élysées, hân hoan thưởng lãm vẻ phồn hoa tấp nập của đô thị hiện đại, khát vọng thành công rực chảy trong tìm. Anh ta hiểu rằng thân phận mình rất bé nhỏ, ngoài giấc mơ ra, anh ta chẳng có bất cứ ưu thế gì đáng kể. Nhưng nếu chỉ dựa vào sự phấn đấu không ngừng của mình, dường như thành công sẽ đến rất chậm, rất gian nan, Suy đi tính lại, anh ta quyết tâm tìm kiếm nguồn lực bên ngoài hàng đi đường tắt, liền đến khắp nơi thỉnh giáo những nhân vật thành công mà mình ngưỡng mộ. Đáng tiếc thay, thứ mà anh ta nhận được không phải là bệ phóng để bay đến thành công, mà là thất vọng nối tiếp thất vọng: không có một nhân vật thành công nào đồng ý giúp đỡ anh ta.

Chàng thanh niên trẻ lê đôi chân mệt mỏi, rệu rã bước trên hè phố, không biết tự lúc nào đã đến trước khách sạn Hilton. Anh ta đứng đó, nhìn dàn siêu xe đỗ bên ngoài với ánh mắt ngưỡng mộ, dõi theo những vị khách phục sức sang trọng ra vào, nghĩ đến giấc mơ nhỏ bé và xa xôi của mình, anh ta bất giác bật khóc. Một cụ già bỗng chú ý đến anh ta, ông chậm rãi bước đến hỏi: “Chàng trai trẻ, có cần ta giúp gì không?”

Chàng thanh niên thở dài mệt mỏi: “Cháu có một ước mơ rất lớn, hi vọng sẽ có người chịu giúp đỡ, nhưng rốt cuộc chẳng có ai cả.”

“Ước mơ như thế nào? Kể ta nghe được không?” Cụ già mỉm cười hiền từ.

"Ôi, không nói đến những ước mơ xa vời nữa, ước mong hiện tại của cháu chỉ là được vào khách sạn này nghe tiếng dương cầm du dương, thưởng thức một bữa cao lương mĩ vị mà thôi.”

ĐỨNG LỰA CHỌN AN NHÂN KHI CÒN TRẺ

“Nếu cháu đồng ý thì hãy đi theo ta, ta có thể giúp cháu thực hiện ước mơ này.”

Cụ già khẽ dang tay, dẫn anh chang vào khách sạn. Chàng thanh niên không tin vào mắt mình, anh thực sự đang được bước vào phòng tiệc cao cấp nhất trên thế giới, ngồi trên chiếc ghế da mềm mại, được nghe nhạc du dương còn được thưởng thức một bữa ăn hảo hạng.

Bữa ăn này khiến anh ta cảm khái vô cùng, ngộ ra nhiều điều. Sau khi dùng bữa, chàng thanh niên nói với cụ giả: “Xin cảm ơn ông, cháu đã hiểu được mình nên làm gì rồi."

Hai mươi năm sau, chàng thanh niên nọ trở thành nhân vật nổi tiếng bậc nhất trong giới bán lẻ. Kể về thành công của mình, ông nói rằng: “Đừng bao giờ kí thác tuổi xuân và mơ ước của mình cho người khác. Người khác có thể giúp bạn thực hiện ước mơ, nhưng họ không thể làm thay bạn. Chúng ta phải gửi gắm giấc mơ của mình vào đôi tay của chính mình, nỗ lực một cách ngoan cường từng chút, từng chút một...”

Thực hiện ước mơ cần kiên trì như vậy. Tàn nhẫn khắc nghiệt như thế. Nhưng

Chỉ khi dám trải nghiệm, dám thử sức, chúng ta mới không phụ bạc những năm tháng tươi đẹp của tuổi xuân mới có thể lưu lại những ký ức tuyệt vời.

Post a Comment

Previous Post Next Post