Trong mắt đa số mọi người, những ai có nhiều bằng cấp, lương cao, chức vị cao, có nền tảng tốt mới được coi là thành đạt trong cuộc sống, còn những người chỉ làm công việc bình thường, mức lương bèo bọt, sống một cuộc đời tạm bợ, mặc dù chưa đến mức bị coi là kẻ thất bại, nhưng vẫn còn cách cái đích thành công một khoảng cách rất xa.
Vài năm trước, chương trình thời sự đăng tải một thông tin nói rằng sau khi tốt nghiệp, một sinh viên ưu tú của Đại học Bắc Kinh đã lựa chọn làm nghề đồ tể (mổ heo). Tin này vừa lan truyền lập tức gây nên cơn bão trong dư luận, tạo ra vô số ý kiến trái chiều trên các phương tiện truyền thông khắp Trung Quốc.
“Tốt nghiệp Đại học Bắc Kinh! Vậy mà lại làm đồ tể, đúng là mất mặt!”
“Mất công học bấy nhiêu năm trời, sao không chọn nghề gì tốt hơn cơ chứ?...”
“Haiz, đúng là lãng phí nhân tài!”
Trong số những lời bình luận trên, đại đa số tỏ ra tiếc nuối với lựa chọn của chàng sinh viên kia, còn một số ít thì cho rằng đó chỉ là tung tin gây sốc để tạo trào lưu lập nghiệp cho bản thân, một số người chỉ để ý đến tin này với tâm thái tò mò, cược với nhau xem anh chàng kia có thể kiên trì bao lâu..
Làm đồ tể bán thịt lợn, lựa chọn này rốt cuộc là tốt hay xấu, là đúng hay sai?
Đối diện với những thanh âm nháo nhác từ thế giới bên ngoài, nếu là chàng sinh viên ưu tú của Đại học Bắc Kinh kia, nhất định tôi sẽ bắt đầu hoài nghi lựa chọn của chính mình: Bao nhiêu người đều cho rằng mình sẽ chẳng thể kiên trì hoặc sẽ làm không tốt, chẳng phải có nghĩa là mình sẽ thất bại sao? May mà tư duy của cậu ấy không giống như tôi, tư duy của cậu ấy là: Chắc chắn sẽ có áp lực tâm lí, nhưng tôi sẽ không bao giờ lùi bước bởi những sự hoài nghi này, tôi sẽ kiên trì bước tiếp.
Vài năm trôi qua, chúng ta hãy xem thành tựu của chàng sinh viên tài hoa Đại học Bắc Kinh năm xưa ra sao: Cậu ấy đã mở một chuỗi gần 100 cửa hàng thịt lợn, doanh thu mỗi năm khoảng 200 triệu tệ, được mệnh danh là “Ông vua thịt lợn” của Quảng Châu.
Kết quả này thực sự khiến cho những người đã từng nghi ngờ, chê cười, cảm khái phải “vô cùng thất vọng”. Thì ra bán thịt lợn cũng có thể trở thành sự nghiệp một cách đường hoàng, quả là khó có thể tin nổi. Thực vậy, trong tiềm thức của chúng ta, có thể bước chân vào những ngôi trường danh giá của cả nước cũng đồng nghĩa là trên đầu đã được đặt một vòng hào quang chói lọi, lại càng đồng nghĩa với việc sau này anh ta không trở thành nhân vật tiếng tăm thì cũng phải thành lãnh đạo. Theo lẽ tự nhiên khi chàng sinh viên tài giỏi của Đại học Bắc Kinh lựa chọn công việc “tầm thường” là bán thịt lợn, chắc chắn mọi người sẽ dò xét, hoài nghi.
Đối với những ánh mắt hoài nghi này, chàng sinh viên Đại học Bắc Kinh đã phản ứng ra sao? Bỏ ngoài tại những lời xì xào bàn tán, nỗ lực làm tốt công việc của mình, lấy hành động đánh bại hoài nghi.
Nghề nghiệp không phân ra sang hèn, càng không có chuyện phân định bằng cấp cao thì được làm những công việc hoành tráng, không có bằng cấp hoặc bằng cấp thấp thì phải làm những công việc tầm thường. Nếu phải tìm ra sự khác biệt trong vận mệnh và nghề nghiệp giữa người với người, thì chỉ có thành công hay thất bại mà thôi.
Hãy thử nghĩ xem, nếu chàng sinh viên Đại học Bắc Kinh kia chấp nhận từ bỏ vì không chịu nổi áp lực hoặc sự nghi hoặc của những người xung quanh, cậu ấy liệu được thành công trong hiện tại?
Có bao nhiêu nhân vật giàu ý chí đã phải vấp ngã trong những lời xì xào, đàm tiếu của người khác. Còn những người vẫn giữ niềm tin kiên định giữa cơn bão nghi, nỗ lực đến cùng là những người đi đến được tột đỉnh danh vọng.
Câu nói “Mài kiếm mười năm, dùng trong một khắc” chính là tư duy tích cực mà người thành công nào cũng có. Xã hội bây giờ phát triển ngày càng nhanh, nhịp sống hối hả và khát vọng vật chất khiến cho không ít người trở nên thực dụng, cầu danh hám lợi, bọn họ lúc nào cũng hoang tưởng rằng mình sẽ thành công mà chẳng tốn công sức, không biết rằng chính cái tư duy đó đã chôn vùi tiền đồ và cuộc đời của chính họ. Thành Rome há có thể xây xong chỉ trong một đêm, cũng chẳng có ai một bước lên trời được.
Chúng ta đều biết rằng, Woolworth là chuỗi siêu thị bán lẻ lớn nhất trên trên giới, nhưng rất ít người biết rằng những năm 20 của thế kỷ XX, Woolworth cũng từng phải đối diện với vô số khó khăn.
Năm 1924, Woolworth vay của bạn 300 đô-la Úc, sáng lập nên cửa hàng sáng tạo đầu tiên của mình: tất cả các sản phẩm bên trong đều có giá 5 xu. Chẳng bao lâu sau, lợi nhuận thu được ở mức rất ổn. Thấy cửa hàng làm ăn ngày càng tốt, Woolworth tiếp tục mở thêm bốn cửa hàng nữa, nhưng điều ông chưa từng nghĩ đến là công việc làm ăn nhan chóng trở nên ảm đạm. Khi tính toán, ông phát hiện ra rằng trong bốn cửa hàng thì có ba cửa hàng thua lỗ.
Woolworth tự nhủ phải bình tĩnh, ông phân tích nguyên nhân thất bại: bản thân chưa từng có kinh nghiệm mở thêm chi nhánh, nguồn lực quá phân tán, không thể kiểm soát cùng một lúc, quy trình quản lí có rất nhiều sơ hở. Đối với những sai lầm này, Woolworth tự kiểm điểm một cách sâu sắc, tiếp đến ông áp dụng kế hoạch “đánh đến đâu chắc đến đó”. Trong khoảng thời gian hơn 10 năm sau, mặc dù ông chỉ mở thêm 12 chi nhánh, nhưng chi nhánh nào cũng có lợi nhuận và trở thành một trong những đối thủ có năng lực cạnh tranh tốt nhất trong ngành.
Bước quá nhanh sẽ rất dễ vấp ngã, Woolworth chính là một ví dụ điển hình. Vì vậy câu chuyện này đã cảnh tỉnh chúng ta rằng: khi nhìn thấy mặt tốt, cũng nên nhìn thấy mặt không tốt, như vậy trên con đường phía trước, chúng ta mới có thể kiên trì tiến từng bước vững vàng.
Có người từng nói: “Chúng ta ở hiện tại, thực ra đều là sự chắp vá của bản thân trong quá khứ”, những thành công của bạn, những thất bại của bạn, những giọt nước mắt hay những nụ cười, thực ra tất cả vẫn luôn ở đây và không ngừng diễn tiến. Quả đúng như vậy, chàng sinh viên Đại học Bắc Kinh bán thịt lợn và Woolworth đều đã trải qua quãng thời gian từ chỗ “vấp ngã” đi đến “thành công”. Vậy còn bạn, bạn đã biết chặng đường tiếp theo nên cất bước ra sao chưa?
Vài năm trước, chương trình thời sự đăng tải một thông tin nói rằng sau khi tốt nghiệp, một sinh viên ưu tú của Đại học Bắc Kinh đã lựa chọn làm nghề đồ tể (mổ heo). Tin này vừa lan truyền lập tức gây nên cơn bão trong dư luận, tạo ra vô số ý kiến trái chiều trên các phương tiện truyền thông khắp Trung Quốc.
“Tốt nghiệp Đại học Bắc Kinh! Vậy mà lại làm đồ tể, đúng là mất mặt!”
“Mất công học bấy nhiêu năm trời, sao không chọn nghề gì tốt hơn cơ chứ?...”
“Haiz, đúng là lãng phí nhân tài!”
Trong số những lời bình luận trên, đại đa số tỏ ra tiếc nuối với lựa chọn của chàng sinh viên kia, còn một số ít thì cho rằng đó chỉ là tung tin gây sốc để tạo trào lưu lập nghiệp cho bản thân, một số người chỉ để ý đến tin này với tâm thái tò mò, cược với nhau xem anh chàng kia có thể kiên trì bao lâu..
Làm đồ tể bán thịt lợn, lựa chọn này rốt cuộc là tốt hay xấu, là đúng hay sai?
Đối diện với những thanh âm nháo nhác từ thế giới bên ngoài, nếu là chàng sinh viên ưu tú của Đại học Bắc Kinh kia, nhất định tôi sẽ bắt đầu hoài nghi lựa chọn của chính mình: Bao nhiêu người đều cho rằng mình sẽ chẳng thể kiên trì hoặc sẽ làm không tốt, chẳng phải có nghĩa là mình sẽ thất bại sao? May mà tư duy của cậu ấy không giống như tôi, tư duy của cậu ấy là: Chắc chắn sẽ có áp lực tâm lí, nhưng tôi sẽ không bao giờ lùi bước bởi những sự hoài nghi này, tôi sẽ kiên trì bước tiếp.
Vài năm trôi qua, chúng ta hãy xem thành tựu của chàng sinh viên tài hoa Đại học Bắc Kinh năm xưa ra sao: Cậu ấy đã mở một chuỗi gần 100 cửa hàng thịt lợn, doanh thu mỗi năm khoảng 200 triệu tệ, được mệnh danh là “Ông vua thịt lợn” của Quảng Châu.
Kết quả này thực sự khiến cho những người đã từng nghi ngờ, chê cười, cảm khái phải “vô cùng thất vọng”. Thì ra bán thịt lợn cũng có thể trở thành sự nghiệp một cách đường hoàng, quả là khó có thể tin nổi. Thực vậy, trong tiềm thức của chúng ta, có thể bước chân vào những ngôi trường danh giá của cả nước cũng đồng nghĩa là trên đầu đã được đặt một vòng hào quang chói lọi, lại càng đồng nghĩa với việc sau này anh ta không trở thành nhân vật tiếng tăm thì cũng phải thành lãnh đạo. Theo lẽ tự nhiên khi chàng sinh viên tài giỏi của Đại học Bắc Kinh lựa chọn công việc “tầm thường” là bán thịt lợn, chắc chắn mọi người sẽ dò xét, hoài nghi.
Đối với những ánh mắt hoài nghi này, chàng sinh viên Đại học Bắc Kinh đã phản ứng ra sao? Bỏ ngoài tại những lời xì xào bàn tán, nỗ lực làm tốt công việc của mình, lấy hành động đánh bại hoài nghi.
Nghề nghiệp không phân ra sang hèn, càng không có chuyện phân định bằng cấp cao thì được làm những công việc hoành tráng, không có bằng cấp hoặc bằng cấp thấp thì phải làm những công việc tầm thường. Nếu phải tìm ra sự khác biệt trong vận mệnh và nghề nghiệp giữa người với người, thì chỉ có thành công hay thất bại mà thôi.
Hãy thử nghĩ xem, nếu chàng sinh viên Đại học Bắc Kinh kia chấp nhận từ bỏ vì không chịu nổi áp lực hoặc sự nghi hoặc của những người xung quanh, cậu ấy liệu được thành công trong hiện tại?
Có bao nhiêu nhân vật giàu ý chí đã phải vấp ngã trong những lời xì xào, đàm tiếu của người khác. Còn những người vẫn giữ niềm tin kiên định giữa cơn bão nghi, nỗ lực đến cùng là những người đi đến được tột đỉnh danh vọng.
Câu nói “Mài kiếm mười năm, dùng trong một khắc” chính là tư duy tích cực mà người thành công nào cũng có. Xã hội bây giờ phát triển ngày càng nhanh, nhịp sống hối hả và khát vọng vật chất khiến cho không ít người trở nên thực dụng, cầu danh hám lợi, bọn họ lúc nào cũng hoang tưởng rằng mình sẽ thành công mà chẳng tốn công sức, không biết rằng chính cái tư duy đó đã chôn vùi tiền đồ và cuộc đời của chính họ. Thành Rome há có thể xây xong chỉ trong một đêm, cũng chẳng có ai một bước lên trời được.
Hành trình vạn dặm khởi đầu từ từng bước chân nhỏ.
Năm 1924, Woolworth vay của bạn 300 đô-la Úc, sáng lập nên cửa hàng sáng tạo đầu tiên của mình: tất cả các sản phẩm bên trong đều có giá 5 xu. Chẳng bao lâu sau, lợi nhuận thu được ở mức rất ổn. Thấy cửa hàng làm ăn ngày càng tốt, Woolworth tiếp tục mở thêm bốn cửa hàng nữa, nhưng điều ông chưa từng nghĩ đến là công việc làm ăn nhan chóng trở nên ảm đạm. Khi tính toán, ông phát hiện ra rằng trong bốn cửa hàng thì có ba cửa hàng thua lỗ.
Woolworth tự nhủ phải bình tĩnh, ông phân tích nguyên nhân thất bại: bản thân chưa từng có kinh nghiệm mở thêm chi nhánh, nguồn lực quá phân tán, không thể kiểm soát cùng một lúc, quy trình quản lí có rất nhiều sơ hở. Đối với những sai lầm này, Woolworth tự kiểm điểm một cách sâu sắc, tiếp đến ông áp dụng kế hoạch “đánh đến đâu chắc đến đó”. Trong khoảng thời gian hơn 10 năm sau, mặc dù ông chỉ mở thêm 12 chi nhánh, nhưng chi nhánh nào cũng có lợi nhuận và trở thành một trong những đối thủ có năng lực cạnh tranh tốt nhất trong ngành.
Bước quá nhanh sẽ rất dễ vấp ngã, Woolworth chính là một ví dụ điển hình. Vì vậy câu chuyện này đã cảnh tỉnh chúng ta rằng: khi nhìn thấy mặt tốt, cũng nên nhìn thấy mặt không tốt, như vậy trên con đường phía trước, chúng ta mới có thể kiên trì tiến từng bước vững vàng.
Có người từng nói: “Chúng ta ở hiện tại, thực ra đều là sự chắp vá của bản thân trong quá khứ”, những thành công của bạn, những thất bại của bạn, những giọt nước mắt hay những nụ cười, thực ra tất cả vẫn luôn ở đây và không ngừng diễn tiến. Quả đúng như vậy, chàng sinh viên Đại học Bắc Kinh bán thịt lợn và Woolworth đều đã trải qua quãng thời gian từ chỗ “vấp ngã” đi đến “thành công”. Vậy còn bạn, bạn đã biết chặng đường tiếp theo nên cất bước ra sao chưa?
